Biết ơn thế hệ trước và trao đi cho thế hệ sau

Hôm nay, mình may mắn có một cuộc trò chuyện đầy ý nghĩa với một người chị lớn về lòng biết ơn. Chị đã nói một điều khiến mình lặng đi khá lâu: lòng biết ơn không chỉ dành cho quá khứ, mà còn dành cho cả tương lai.

Mình từng nghĩ “tương lai” là thứ ở đâu đó xa vời, nhưng càng lắng nghe, mình càng thấy nó hiện hữu trong từng hơi thở hôm nay. Thế hệ sau chính là tương lai, là những người sẽ thừa hưởng tất cả từ chúng ta – cả những món quà đẹp đẽ, lẫn những gánh nặng mà ta để lại.

Thế giới đang thay đổi với tốc độ chóng mặt. Biến đổi khí hậu, ô nhiễm môi trường, tài nguyên cạn kiệt, những khủng hoảng kinh tế và cả những biến động khó lường khác… Tương lai sẽ có thể là một kỷ nguyên rực rỡ của công nghệ và trí tuệ, nhưng cũng có thể là một thời đại khốc liệt, nơi cạnh tranh và bất ổn làm con người chao đảo.

Trong khoảnh khắc nghĩ đến điều đó, mình chợt tự hỏi: có nên hay không mang một đứa trẻ đến với thế giới này? Bởi vì cha mẹ đã chọn sinh ra ta, nhưng ta chưa từng có quyền chọn lựa được sinh ra hay không. Thế hệ mới rồi sẽ gánh trên vai những hệ quả mà chúng ta để lại. Nếu thế giới mai sau khốc liệt, liệu có phải ta đang ích kỷ khi gửi con trẻ vào một hành trình đầy thử thách?

Câu hỏi ấy không dễ trả lời. Nhưng rồi mình lại nghĩ: nếu cuộc đời vốn dĩ chưa từng hứa hẹn an toàn, thì có lẽ điều quan trọng không nằm ở việc “có nên sinh” hay không, mà nằm ở cách ta chuẩn bị cho tương lai đó. Chúng ta không thể bảo đảm một thế giới hoàn hảo, nhưng ta có thể trao đi những hạt giống tốt: sự tử tế, lòng nhân ái, kiến thức, ý chí kiên cường, và một tâm hồn biết yêu thương.

Nên biết ơn, với mình, giờ đây không chỉ là nhớ ơn những gì đã có, mà còn là một trách nhiệm với những gì sẽ đến. Biết ơn để sống tử tế hơn hôm nay, để những người đi sau ít nhiều được hưởng một phần trong lành, một phần hy vọng, một phần đẹp đẽ mà ta đã cố gắng giữ lại.

Mình sẽ bắt đầu từ những việc nhỏ bé thôi: hạn chế túi nhựa, tiết kiệm điện nước, trồng thêm một cây xanh, chia sẻ một kiến thức, một trải nghiệm. Mỗi việc nhỏ là một hạt giống. Và biết đâu, từ những hạt giống ấy, thế hệ sau sẽ có một khu vườn đủ xanh mát để trú ngụ.

Có thể ta không chọn được mình được sinh ra hay không. Nhưng ta có thể chọn cách mình để lại dấu vết trên thế giới này. Để một ngày nào đó, khi con trẻ hỏi: “Vì sao con phải sinh ra trong một thế giới như vậy?”, thì câu trả lời sẽ không chỉ là một tiếng thở dài, mà là một sự an ủi: “Vì chúng ta đã làm tất cả để thế giới này, dù không hoàn hảo, vẫn còn đáng để sống.”

Bình luận về bài viết này