Hạnh phúc

Tĩnh lặng để lắng nghe tiếng lòng mình

Một người đàn ông sắp liaf đời, trong giấc mơ thấy Thượng Đế bước đến gần. Trên tay Ngài có một chiếc vali đen, sáng bóng như chứa đựng cả bí mật của đời người.

“Đã đến lúc con đi với Ta rồi,” Thượng Đế nói, giọng bình thản.

Người đàn ông giật mình. “Nhanh vậy sao? Con còn bao nhiêu dự định chưa làm xong…”

“Giờ đã đến.”

Người đàn ông nhìn vào chiếc vali, lòng đầy thắc mắc. “Trong đó có gì vậy, thưa Ngài?”

“Tất cả những gì thuộc về con.”

Người đàn ông nghĩ ngay đến nhà cửa, quần áo, tiền bạc, những thứ mình đã dành cả đời để gom góp. Nhưng Thượng Đế lắc đầu: “Chúng đâu thuộc về con, chúng thuộc về trần gian.”

“Vậy là ký ức chăng?” – người đàn ông cố tìm thêm một điểm tựa.

“Không, ký ức thuộc về thời gian.”

“Có thể là tài năng?”

“Cũng không. Tài năng gắn liền với hoàn cảnh, chúng không bao giờ thực sự thuộc về con.”

Người đàn ông càng bối rối. “Vậy bạn bè, gia đình của con thì sao?”

“Họ đi cùng con một đoạn đường, nhưng họ chưa bao giờ là sở hữu của con.”

“Ít nhất thân xác này là của con chứ?”

“Thân xác vốn thuộc về cát bụi.”

Người đàn ông khựng lại, ngập ngừng hỏi: “Vậy còn linh hồn của con?”

“Linh hồn thuộc về Ta.”

Trong lòng trống rỗng, ông run rẩy mở vali ra. Bên trong hoàn toàn trống không. Nước mắt rơi, ông thốt lên: “Vậy là cuối cùng con chẳng có gì cả…”

Thượng Đế nhìn ông dịu dàng: “Không đâu. Con có tất cả những giây phút mà con đã thật sự sống. Chúng mới là của con. Khoảnh khắc con hít thở, yêu thương, sẻ chia, sáng tạo – đó mới là hành trang con mang theo.”

Chiếc vali vẫn trống, nhưng bỗng nhiên lại nặng trĩu. Nó chất đầy bằng chính những giây phút ông từng sống thật lòng, dù nhỏ bé đến đâu.

Câu chuyện về chiếc vali khiến mình lặng đi. Rốt cuộc, điều gì thật sự thuộc về mình? Không phải tiền bạc, không phải danh vọng, không phải ký ức, thậm chí không phải cả thân xác. Thứ duy nhất mình thật sự có, chỉ là khoảnh khắc này – hơi thở này, nhịp tim này, giây phút mình đang sống.

Chúng ta thường sống như thể mình còn rất nhiều thời gian. Lên kế hoạch cho năm sau, mơ ước về một ngày mai rực rỡ, mải miết tích góp những điều có thể chẳng bao giờ mang theo. Nhưng đôi khi, trong cuộc chạy đua đó, ta quên mất hôm nay. Ta quên rằng hạnh phúc không nằm ở cuối con đường, mà ẩn trong từng bước chân đang đi.

Chánh niệm nhắc mình dừng lại và chạm vào hiện tại. Đặt ly nước trên tay, mình thấy hơi mát lan vào lòng bàn tay. Ngồi cạnh một người thân, mình nghe được tiếng thở đều và sự sống hiện diện ngay bên cạnh. Khi viết những dòng này, mình biết mình đang có một đặc ân – được sống, được cảm nhận, được hiện hữu.

“Carpe diem” – một cụm từ Latin cổ từ thời La Mã, nghĩa là hãy nắm lấy ngày hôm nay. Horace, một thi sĩ sống cách đây hơn hai ngàn năm, đã viết rằng: Carpe diem, quam minimum credula postero – hãy sống trọn vẹn hôm nay, và đừng quá tin vào ngày mai.

Ngày ấy, ông chỉ muốn nhắc rằng đời người ngắn ngủi, tương lai thì mờ mịt, không gì bảo đảm. Nhưng hàng ngàn năm qua, câu nói ấy vẫn còn nguyên sức mạnh. Nó len vào thơ ca, triết học, và cả đời sống thường ngày, trở thành lời nhắc giản dị: hãy hiện diện, hãy sống.

Với mình, “carpe diem” không phải là tận hưởng đến cạn kiệt hay sống vội vã. Nó là học cách nhìn thấy giá trị của những điều tưởng chừng nhỏ bé – một buổi sáng trong veo, một cái ôm ấm áp, một bữa cơm quây quần. Nó là tập trung toàn tâm toàn ý cho khoảnh khắc mình đang có, thay vì để nỗi lo ngày mai cuốn đi.

Bởi nếu chỉ mải chạy theo một tương lai chưa chắc đến, ta sẽ bỏ lỡ hiện tại đang nằm trong tay mình. Và đôi khi, chính khoảnh khắc bình dị này mới là tài sản lớn nhất mà ta mang theo suốt đời.

Có thể, khi giây phút cuối cùng đến, ta chẳng mang theo gì cả ngoài những gì ta đã thật sự sống. Không phải thành tích được ghi lại, không phải tài sản để lại, mà là những khoảnh khắc ta từng hiện diện trọn vẹn. Những lần ta biết lắng nghe, biết yêu thương, biết tha thứ. Những lần ta chọn sống tỉnh thức thay vì vô thức.

Vậy nên, mình muốn nhắc bản thân: đừng để hôm nay trôi qua trong hối hả và tiếc nuối. Mỗi khoảnh khắc là một món quà. Và nếu biết sống trọn vẹn, thì ngay cả chiếc vali trống rỗng cũng trở thành kho báu.

Bình luận về bài viết này