Chúng ta không sinh ra để đứng yên. Vì chuyển động chính là sự sống. Mình tin là vậy.
Năm ngoái, sau gần mười năm gắn bó với marketing, mình từng nghĩ rằng mình đã ổn định, đã biết rõ đâu là con đường của mình. Nhưng sự quen thuộc đôi khi lại trở thành bức tường vô hình. Mình bắt đầu cảm thấy mọi thứ lặp lại, còn bản thân thì dậm chân tại chỗ.
Thế là mình quyết định rẽ sang một hướng mới. Bước vào hệ thống và kinh doanh – hai mảng hoàn toàn xa lạ – khiến mình không khỏi lo lắng. Có lúc mình hoài nghi chính mình, không biết liệu có đủ sức để bắt đầu lại. Nhưng rồi, khi thực sự đặt bước đi đầu tiên, mình nhận ra nỗi sợ chỉ là thử thách ban đầu. Càng đi, con đường càng mở.
Tấm hình mình chụp ở Mexico đầu năm 2024 như một dấu mốc cho năm mới. Đó là chuyến đi đầy thử thách: đi một mình, đúng dịp Tết, quá cảnh San Francisco gặp bão, suýt hủy chuyến. Nhưng khi đến Cabo, khi đứng trước biển rộng, ngắm mặt trời vàng rực nhô lên từ đường chân trời, gió dịu thổi trên da, cát mịn dưới chân, mình biết tất cả đều xứng đáng.
Khoảnh khắc ấy nhắc mình rằng muốn nhìn thấy những chân trời mới, ta phải dám bước ra khỏi vùng an toàn. Cái cảm giác chông chênh, loay hoay, chưa chắc chắn chính là dấu hiệu cho một vùng an toàn mới đang hình thành.
Mình tin rằng mỗi người đều có một hành trình phát triển riêng. Và nếu bạn đang đứng trước một lựa chọn mới, hãy cứ bắt đầu.
Vì hai thời điểm tốt nhất để trồng một cái cây là mười năm trước, và chính là hôm nay.

Bình luận về bài viết này