Cảm ơn gia đình thứ 3 đã không từ bỏ mình

những lúc mình tưởng như đã chạm giới hạn. Mình nhận ra không phải vì quá thử thách, mà vì niềm tin nhỏ dần.

Với mình, đó là Acamedic – từng có lúc khiến mình muốn rút lui, thấy mình không còn phù hợp, và… chẳng muốn cố thêm nữa.

Rồi trong một buổi họp tưởng chừng bình thường, chị kế toán đề xuất “Chị nghĩ mình nên phân tích dữ liệu, đánh giá hiệu suất để nhìn rõ hơn.”

Mình im lặng, lắng nghe. Và lạ thay, tiếng gào thét trong lòng mình dịu lại. Hóa ra, thứ mình cần không phải là những chiến thắng vẻ vang hay những lời khích lệ lớn lao, mà là cảm giác Vẫn có người ở đây, cùng mình nỗ lực.

Từ đó, mình có động lực trở lại. Nhìn cofounder, nhìn core team, nhìn team – các bạn vẫn ở đây – mình biết mình may mắn lắm lắm.

Tự nhắc bản thân là “Business thăng rồi trầm, trầm rồi lại thăng. Chỉ cần có đồng đội bên cạnh, sát cánh. Thế là đủ. Đi tiếp thôi.”

Bình luận về bài viết này