Người ta hay nhắc đến cây Tung 500 tuổi như biểu tượng của Nam Cát Tiên, nhưng với mình, kẻ quyến rũ nhất trong khu rừng này lại là cây Bằng Lăng Xoăn (BLX) – “người yêu” của Nam Cát Tiên. Thân cây mềm, trắng như bạch ngọc, mịn như vải lanh nhưng lại mang những lớp vảy lạ lùng như da rắn. Cảm giác như một bạch xà kiêu hãnh giữa rừng xanh.
Điều kỳ lạ là BLX luôn bị các loài cây khác nhắm đến, đặc biệt là cây đa. Đa quấn lấy BLX, thắt cổ, siết chặt từng chút một trong suốt 70 năm, đến khi biến BLX và những cây xung quanh thành ma cây. Nhưng BLX vẫn sinh sôi khắp khu rừng, vẫn kiên cường vươn lên, vẫn nuôi dưỡng những loài khác, và đóng góp vào hệ sinh thái rừng. Cái loài cây thân mềm tưởng như yếu đuối ấy hóa ra lại mạnh mẽ hơn nhiều so với vẻ ngoài của nó.
Khi cả đoàn men theo những bãi đá xuống thác, mình nhận ra để băng qua con đường ấy, phải bước trên những viên đá ghồ ghề, sắc nhọn, đầy thách thức. Ngược lại, những vùng lá phủ bằng phẳng trông có vẻ an toàn nhưng bên dưới lại là lớp bùn trơn trượt, chỉ cần lơ đễnh là dễ ngã nhào. Hình như đời cũng vậy ha, con đường dễ đi nhất đôi khi lại là con đường nguy hiểm nhất. Muốn trưởng thành, phải dám bước lên những nơi gai góc. Có thể đau chân một chút, có thể vấp ngã, nhưng quan sát cẩn thận, bước chậm rãi, rồi chậm hay nhanh thì cũng sẽ sang bờ được thôi.
Và điều quan trọng nhất: bạn luôn có quyền lựa chọn con đường của riêng mình.
Vào rừng mình ko mang gì nhiều nên hình màu cũng ko đồng nhất nhưng mà ảnh nào có mảng xanh là đẹp ha. Đi dễ và thú vị lắm. Trong hình là tụi mình đi tour Alex Nam cát tiên nếu bạn nào thích hen.

Bình luận về bài viết này