Có người hỏi mình dạo này sao trông tích cực thế, nhiều năng lượng thế.
Mình cười, bởi mình cũng có những nốt trầm, nhiều là đằng khác.
Có lúc, mình thấy mình chỉ như một chiếc lá lạc loài giữa rừng cây. Hoặc như một kẻ vô tình bị kéo vào một đường đua mà mình chưa từng đăng ký, trong khi những người khác đã chạm vạch đích từ lâu. Cảm giác hụt hơi, chậm nhịp, lạc lõng – mình đã đi qua những ngày như thế.
Hồi nhỏ, mình được kỳ vọng rất nhiều. Thành tích tốt, ngoan ngoãn, lễ phép. Những lời khen khi ấy giống như một chiếc vương miện sáng lấp lánh nhưng nặng trĩu trên đầu. Mình biết, không ai có thể mãi giữ hình ảnh hoàn hảo. Nhưng vì sợ mất nó, mình ngộp thở. Cái bóng bất an cứ bám riết, khiến mình không dám bước ra khỏi vùng an toàn.
Mình từng sợ hãi khi đứng trước đám đông. Sợ thất bại. Sợ ánh mắt soi xét. Có khi, mình tự thấy bản thân vô dụng, không xứng đáng với kỳ vọng của người khác và của chính mình. Những ngày ấy dài và tối, như đi trong một mê cung không có lối ra.
Cho đến một ngày, mình nhận ra mình không thể mãi ngồi đó, để nỗi sợ nhấn chìm. Mỗi người đều có một con đường riêng, và mỗi người đi với một nhịp riêng. Không cần phải so sánh tốc độ. Quan trọng là mình còn bước tiếp, còn tìm được niềm vui nhỏ bé trong từng ngày. Cuộc đời là một hành trình, không phải một cuộc đua.
Ai cũng có những khoảnh khắc thấy mình không hoàn hảo. Nhưng mình học cách tin vào bản thân nhiều hơn, học cách sống thật với mình, thay vì để ánh nhìn người khác định nghĩa mình.
Cuộc sống sẽ còn nhiều thử thách. Nhưng sau cơn mưa, bao giờ trời cũng sáng. Và khi ngẩng lên, đôi khi bạn sẽ thấy cầu vồng – không rực rỡ mãi, nhưng đủ để nhắc mình rằng, mọi cơn bão đều qua.
Mỗi người đều có một nhịp điệu riêng. Và cuộc sống là một hành trình, không phải một cuộc đua. Vững tin, dấn thân và bạn cũng sẽ đến đích thôi!
P.S: Gửi đứa trẻ bình thường đã từng xuất chúng: em có thể hỏi “Lỡ ko đc thì sao?”. Nhưng em cũng có thể hỏi “Lỡ đc thì sao?” mà.

Bình luận về bài viết này