Những người thân không giấy tờ

Gần đây mình xem được một cái video khá buồn cười. Chuyện kể về tám người bạn chơi thân rủ nhau góp tiền xây viện dưỡng lão, và dọn vào sống chung. Tưởng là HE nhưng cho đến khúc cuối, họ quyết định bán phăng cái viện dưỡng lão đó đi vì có người hỏi mua với giá gấp trăm lần.

Mình bật cười. Nhưng tự nhiên xen giữa tiếng cười đó, mình nhận ra một điều. Ngoài chồng là gia đình mình tự tay chọn, thì bạn thân chắc là kiểu “người thân không giấy tờ” mình cũng được quyền tự tay lựa chọn giữ lại trong đời.

Hôm nay mình lại đi gặp Lô và Beto. Vẫn mấy câu chuyện cập nhật tình hình xoay vòng không đầu cuối. Lúc ngồi nhẩm tính lại, mình chợt giật mình. Chỉ còn vài tháng nữa thôi là tụi mình tròn 20 năm làm bạn. Hai mươi năm. Tức là ngót nghét hai phần ba cuộc đời tụi mình đã loanh quanh ở cạnh nhau.

Tụi mình đã đi cùng nhau từ những ngày mặc áo trắng đến trường, rồi tập tễnh lớn khôn. Có những khoảng thời gian ngổ ngáo, mỗi đứa một kiểu, xù lông lên chỉ để chứng minh bản thân với thế giới. Đứa rẽ con đường này, đứa chọn ngã rẽ kia. Vậy mà bằng một sự sắt son lỳ lợm nào đó, tụi mình vẫn ngồi ở hiện tại, ko còn lành lặn nhưng vẫn cùng nhau.

Mình biết duyên phận này không tự nhiên từ trên trời rơi xuống. Và càng đi qua nhiều chuyện, mình càng thấy mình may mắn. Thú thật, mình là một đứa rất giỏi việc từ bỏ. Mình giỏi lùi lại, giỏi im lặng khi thấy một mối quan hệ có dấu hiệu trật nhịp. Nhưng các bạn thì không bỏ mình. Các bạn cứ ở đó, kiên nhẫn với cái sự hâm dở và nhạt thếch của mình qua từng năm tháng.

Đến giờ, mình vẫn không dám nhận là mình hiểu thấu các bạn. Vì bản thân còn vụng về lắm. Mình chưa thực sự học được cách cởi mở hoàn toàn, cũng chưa đủ tinh tế để thấu cảm các bạn mình.

Nhưng hôm nay, ngồi cùng Lô và Beto, mình muốn bắt đầu học.

Mình muốn học cách thành thật bộc bạch bản thân với hai bạn. Mình muốn gom đủ dũng cảm để bày ra cả những cái xấu, cái tệ, cái chưa trọn vẹn bên trong mình. Không phải để mong được vỗ về, mà vì mình nghĩ, dám phơi bày sự không hoàn hảo trước mặt nhau chính là cách hồi đáp chân thành nhất cho một tình bạn đã bao dung mình hai chục năm ròng.

Hai mươi năm đầu tiên, tụi mình đã dùng để lớn lên cùng nhau.

Hai mươi năm tiếp theo, mong tụi mình sẽ chân thành cùng nhau trưởng thành.

Biết đâu lần này viện dưỡng lão của tụi mình, thì sẽ không bán đi.

Bình luận về bài viết này