NGÀY THỨ BA: ĐIỀU GÌ TẠO NÊN BẠN?

(Viết về những giá trị đã giúp mình vượt qua biến cố và đang dẫn dắt cuộc sống hôm nay)

Năm 2019, mình rời Guardian trong kiệt sức và nước mắt. Những ngày tháng đó, móng tay mình bấu chặt vào lòng bàn tay đến rướm vết hằn vào mỗi cuối ngày. Khi mình kiệt quệ hỏi sếp liệu có thể nghỉ ngơi, câu trả lời nhận lại chỉ là: “Mệt cũng phải làm.” Mình nghỉ việc vì sợ bản thân phát điên. Nhưng khi rẽ sang làm giáo viên dạy tiếng Anh, chuỗi ngày mất phương hướng và cảm giác bản thân vô dụng lại đẩy mình đến bờ vực tăm tối, thậm chí từng nghĩ đến cái chết.

Đi qua giai đoạn ấy, mình nhận ra giá trị đầu tiên cứu rỗi và định hình con người mình chính là Sự Tự Do: Tự do làm chủ quỹ thời gian, tự do lựa chọn và tự do phát triển theo cách của riêng mình. Sau đó, cơ duyên đưa mình về TTH. Dù phải vật lộn với muôn vàn khó khăn ở một doanh nghiệp nhỏ, nhưng chính môi trường ấy đã rèn giũa bản lĩnh cho mình. Kể cả khi có cơ hội quay lại chốn cũ, ngã rẽ số phận đã giữ mình ở lại để có được sự vững vàng như hôm nay.

Đến năm 2022, biến cố Covid-19 ập đến. Cả thành phố bị phong tỏa. Đứng từ ban công chung cư nhìn xuống, thấy từng chiếc xe 16 chỗ tháo sạch ghế chở những phận người được bọc trong tấm ni lông, mình mới thấm thía trọn vẹn hai chữ “vô thường”. Gia đình bình an qua đại dịch là một ân phước. Suốt những tháng ngày giam mình trong bốn bức tường ấy, thế giới của mình chỉ xoay quanh một người duy nhất: chồng mình.

Cũng từ đó, mình nhận diện được giá trị sống thứ hai đang dẫn dắt mình mỗi ngày: Sự Thoải Mái Tự Nhiên.

Ở bên chồng, mình được quyền lười nhác, được xuề xòa và được làm một đứa trẻ ngớ ngẩn mà chẳng cần khoác lên bất kỳ chiếc mặt nạ nào. Thay vì xúng xính xiêm y đến những buổi fine dining sang chảnh cốt để chứng minh bản thân, mình thấy nhẹ nhõm vô cùng khi được ở nhà. Căn hộ nhỏ 50 mét vuông, ánh đèn vàng ấm áp, tiếng nhạc thư giãn dịu êm bên hai chú mèo và người đàn ông của mình. Với mình, thế là đủ đầy.

Còn những thứ người ta hay gọi là “thành công rực rỡ” đi nhiều nước, mở rộng tư duy hay sự kính nể của một tập thể, mình cũng có từng trải nghiệm qua, nhưng khi nhìn lại, mình thấy chúng nhẹ tênh, chẳng cần phải cố gồng lên để ghi khắc.

Giá trị cốt lõi đọng lại sau hành trình soi chiếu:

  1. Phát triển bản thân: Mình luôn muốn thấy mình tiến bộ hơn mỗi ngày cả về tri thức lẫn tâm thức. Nhìn lại trục Thân – Tâm – Trí – Linh, mình thấy bản thân đang mở rộng khá tốt về Tâm, Trí và Linh, nhưng lại đang bỏ quên phần “Thân”. Đây là mảnh ghép mình cần chăm sóc và vun bồi nhiều hơn.
  2. Tự do: Là quyền được tự do lựa chọn, tự mình đưa ra các quyết định và tự do sắp xếp, sử dụng quỹ thời gian của chính mình trong cả công việc lẫn đời sống. Tự do nội tại khi dũng cảm bước ra khỏi những khuôn mẫu ngột ngạt để tự chịu trách nhiệm với sự phát triển của bản thân.
  3. Thoải mái: bắt nguồn từ sự thân thuộc và được là chính mình mà không cần gượng ép. Chân thật và bình yên khi mình chọn những điều giản dị, ấm êm và thoải mái tuyệt đối cho tâm hồn thay vì những vỏ bọc hào nhoáng bên ngoài.

Tuyên ngôn sống của mình:

“Mình chọn phát triển bản thân mỗi ngày để hướng tới sự tự do tối thượng. Và trên hành trình ấy, mình cho phép bản thân được thảnh thơi, thoải mái, tuyệt đối không cho ai chèn ép hay ép uổng, dù đó là chính mình.”

Bình luận về bài viết này